Diễn Đàn CLB Kỹ Năng - Du Khảo
CHÀO MỪNG TẤT CẢ CÁC BẠN ĐÃ ĐẾN VỚI FORUM CLB KỸ NĂNG - DU KHẢO^^

Sức chịu đựng có hạn.

Go down

Thông Báo Sức chịu đựng có hạn.

Bài gửi  Khách vi on Mon Jul 05, 2010 1:37 pm

Hôm nay, mùng 5/7. Buổi sáng bình yên chỉ đến khi mẹ đi chợ về, e xuống làm giùm nhưng mục đích chủ yếu vẫn là xin đi A Lưới. Thực sự, e rất rất rất muốn đi. Chuyến này mà đi được thì sẽ giúp e rất nhiều. Vì thế e đã xin lui xin tới mấy ngày này, cuối cùng sáng hôm nay, e dứt khoát. E nói đây là lần cuối cùng e xin nếu mẹ ko cho thì thôi e khỏi đi. Và kết quả là ở nhà nhưng kèm theo đó là những lời nói mà e ko thể chịu được. Me nói cứ như thể e là con người ai kêu thì đi, ai gọi thì chạy, còn nói e rag bữa ni mi nge ai dụ dổ mà suốt ngày đòi đi đây đi đó.Em nói lại nếu e là loại người đó thì bây giờ e đã ngồi ở nhà người khác rồi ko phải ở đây mà đôi co với mẹ. Thế là cãi nhau. E ko hiểu vì sao mẹ lại mở miệng nói kiểu đó. Có chăng mấy năm trước tần suất e bước ra khỏi nhà nữa bước hầu như là 0 nên mẹ đã quen với lối sống đó. Nhưng lên lớp 10 rồi, e vào ckd rồi, ít nhất cũng phải cho e đi ra ngoài xh chơ. Anh chị cứ nghĩ, trong 1 tuần ngoài giờ học thì e chỉ có đi sh 2 buổi còn lại nếu ai rủ đi chơi thì ko biết có đi hay ko nhưng sác xuất đi rất ít. Thế mà vẫn bị cằn nhằn. E ko hiểu nổi. Chuẩn bị 11 rồi, e biết nếu cứ ở mãi trong nhà thì sẽ ko làm ăn được gì, còn phải ngồi trước cái màn hình này nữa. Mọi người cứ tưởng nhà mở quán sướng lắm nhưng có biết ngồi như thế này mặt ngu lắm ko. Mà mỗi lần đi e còn phải báo cáo là đi đâu, đi mấy giờ về, đi có việc gì, đi với ai. Lúc trước, e cũng ko suy nghĩ nhiều nên cứ rứa mà làm nhưng bây giờ khác rồi, cũng có nhưng lúc bản thân muốn giữ bí mật mà sao cứ bắt ép nói ra cho được. Lúc nào cũng nói phải đi ra đời mới biết đời là như thế nào, thế mà đến lúc đi thì ko cho. Nhớ lần trước thằng Ken về rủ đi chơi mà e đi liền đến khi về bị tra hỏi. Nói là thằng mô tới rủ mi mà mi đi liền rứa. Lúc đó vì e nhịn ko là cãi nhau rồi. Càng nói e càng ko chịu nỗi. Uh. lúc trước cứ cho là e nhỏ nên lo lắng cho e nhưng bây giờ khác rồi thì phải để e biết đi = 2 chân của mình chơ. Giống như hôm qua, mẹ nói lo mà đi xe cho vững để 12 mua xe mà trong khi lại ko cho e đi. Anh chị thấy có mâu thuẫn ko. Tiền bạc thì cả đời ko xin ko xỏ, xin 10k mà cầm 3 ngày chưa tiêu mà đến lúc có việc xin thì lại nói. E biết là lúc trước ba mẹ khổ lắm nên mới bị cái nghèo ám ảnh nhưng cũng ko thể vô lý. Nhiều lúc 12h đêm đứng cãi tay đôi với mẹ. Mà mỗi lần e mở miệng chứng tỏ sư việc nghiêm trọng lắm vì những chuyện nhỏ nhặt e chịu đựng quen rồi. 2 ngày nay e nói nhiều quá. E mong sẽ có người đọc rồi chỉ cho e hướng giải quyết vì nếu ko chắc sẽ ko có e ngày mai. Mệt mỏi quá........E sẽ ko nói nữa.....vì càng nói càng.......Thế là kế hoạch A lưới thẳng tiến đã bị phá vỡ....Sr mọi người ở A lưới, nếu lần sau có cơ hội sẽ lên với mọi người.
Bị đau giữa cuộc hành trình, trong mơ tôi vẫn thấy mình phiêu du.
Đi đến cái chết e ru..........
avatar
Khách vi
Khách viếng thăm


Về Đầu Trang Go down

Thông Báo Re: Sức chịu đựng có hạn.

Bài gửi  maskhero167 on Tue Jul 06, 2010 8:48 am

T àk...mẹ làm như rứa là có kái đúng của mẹ chứ. E cũng phải nghĩ nhé. Nếu như e là một người mẹ...và e là một người rất iu con của mình. Có lẽ e cũng sẽ như mẹ em thui. Đó là nhiệm vụ và trách nhiệm của một người mẹ. E hỉu không? Họ có quyền ngăn cấm vì họ iu em. Họ không muốn e phải chịu đau khổ bất cứ điều gì nên họ mới ngăn cấm em như vậy. Hiện giờ anh bik là e rất ghét mẹ em nhưng mà trên thế giới này người mẹ nào cũng như vậy thôi mà em. Với lại e là con gái nữa nên mẹ em cần phải quản lí hơn chứ. Nhưng nếu như mẹ em ngăn cấm quá làm mất tự do của em...thì e hãy tìm 1 thời gian để 2 mẹ con nói chuyện với nhau. Để mẹ e hỉu e hơn. Vậy nhé ^^....
avatar
maskhero167
Thành viên bậc 5
Thành viên bậc 5

Tổng số bài gửi : 226
Join date : 27/12/2009
Age : 24
Đến từ : 1/48 Trần Thúc Nhẫn_11A2 NTT

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết